Một khoảng nhớ thương

MỘT KHOẢNG NHỚ THƯƠNG

Nguyễn Văn Ngưu

Chiều nay ta bổng rưng rưng nhớ

Khi chân qua ngõ nắng xôn xao

Đưa tay ngắt vội chùm hoa giấy

Ngày tháng xa xưa bỗng rạt rào

Thuở đó em đôi mắt xanh lắm

Nhìn tôi và môi khe khẻ cười

Mỗi khi nắng về qua khung cửa

Hỏi tôi sao không kể chuyện xưa

Chuyện người con gái thời luân lạc

Bởi yêu người quên dứt mộng mơ

Chong đèn thao thức canh thâu vắng

Thề giữ sắt son để đợi chờ

Đã hẹn em một ngày anh sẽ về

Khi trời đem nắng nhuộm thiên thanh

Và chưa một lần tôi không quên

Vì muốn em giữ mãi mắt màu xanh

Chiền nay trong vòng hương thuốc

Tìm em người em mắt ngây thơ

Phân vân ta hỏi này em hởi

Có nhớ hay chăng câu đợi chờ