Dĩ vãng

DĨ VÃNG

Việt Thao

Chiếc áo tứ thân màu trắng lạnh

Liệm đời xuân sắc dưới khăn tang.

Để nhớ mãi buổi sáng Rằm Tháng Tư

Năm Ất Dậu (ngày 26- 5- 1945)

Mỗi lần hạ thắm dệt chân mây, 

Tu hú vang lên tiếng gọi bầy,

Se thắt lòng tôi buồn thoáng hiện

Chuỗi ngày côi cút tuổi thơ ngây:

***

Thuở ấy tôi đang học đánh vần,

Em tôi đùa cát gói hàng cân

Và tôi say đắm trò chơi trẻ

Cỡi ngựa tàu cau quanh trước sân.

***

Mẹ tôi thổn thức gọi tôi vào,

Quấn vội lên đầu nếp vải tang,

Nén giọng qua hàng mi trĩu nặng:

– Con ơi ! Quỳ lạy trước linh sàng.

***

Mẹ tôi thất thểu bước theo quan

Đưa tiễn chồng đi xuống suối vàng,

Mái tóc lòa xòa, chân rũ rượi

Nhớ thương chồng chất nghẹn lời than…

***

Mới có hai mươi tám tuổi đầu

Chiếc vành khăn trắng rứt chia bâu

Xóa đi những nét cười duyên thắm,

Lịm chết xuân xanh dưới mắt sầu!

Huế, ngày 9- 6- 1960

(Trong tập Khởi Điểm, Bài 34)

VIỆT THAO

Từ mẫu: Trần Thị Mậu (1917 – 1984)