Dưới bóng hoa đào (Khái Hưng và Nhất Linh)

DƯỚI BÓNG HOA ĐÀO

Khái Hưng và Nhất Linh

Trời đông mưa phùn lấm tấm. Bên kia dãy nhà lá núp dưới chân đê Yên-Phụ, nóc không cao quá mặt đường, nước hồ tây mù-mịt, bát-ngát, mênh-mông, như một cửa biển chìm đắm trong cảnh sương mù buổi sáng.

Đứng nhìn xuống, con đường làng lát gạch lờ mờ quanh co tựa con rắn nâu dài quặn mình lượn khúc ở giữa hai làn nước xám.

Như không nghĩ tới mưa rét, không nghĩ tới bùn lầy, hai người vận âu phục, tay thọc trong túi áo tơi cài kín, mạnh bạo nện gót trên đường. Đến một lối giốc, có cổng tre cánh phên nứa, đưa tới một cái vườn trồng đầy cúc hai người từ từ dừng buớc. Tống-Bình quay lại nhìn Nam-Chân. Nam-Chân mỉm cười khẽ hỏi:

– Xuống nhé ?

– Ừ thì xuống. Nhưng …

Nam-Chân chắc đã thừa hiểu ý bạn, nói gạt ngay :

– Mặc chứ !

Tống-Bình ngần-ngại :

– Nhưng cũng hơi quá. Luôn năm hôm đến mua cúc năm lần. Chắc nó ngờ ngượng chết !

– Nó ngờ mặc nó ! … mình đi sắm tết kia mà !

– Ừ thì xuống !

Nam-Chân nhìn bạn cười :

– Làm gì mà bẽn lẽn như cô dâu mới về nhà chồng thế ?

– Còn anh thì làm gì mà si tình thế, để tôi phải lặn lội trời mưa rét mướt.

– Rõ khéo, ai bắt anh đi ?

– Nhưng anh cứ rủ…

– Ai cấm anh không theo ? Kỳ tình cu cậu cũng muốn chết đi kìa ! Thôi đã đến đây thì xuống.

Con đường giốc đất vàng lẫn nước vừa lội vừa trơn. Hai người, bùn bắn lấm tấm ống quần, phải vịn vào những cọc chống hàng giậu phên nứa, mới lần từng bước xuống được vườn. Một con chó trắng ở trong chiếc nhà lá xồ ra, làm hai người xuýt ngã.

Một cậu bộ rạng láu lỉnh trông như học trò, đầu để trần, chân đi guốc, mình mặc chiếc áo nịt đen trùm ra ngoài áo cộc trắng, thong thả đi ra. Gặp khách hàng quen, cậu em nhách mép ngả đầu chào :

– Thưa hai ông lại đến mua cúc ?

Đó chỉ là câu hỏi tự nhiên của người bán hàng, nhưng Tống-Bình cảm thấy có ngụ rất nhiều ý tứ, liền bấm bạn, nói thầm :

– Đấy, đã bảo mà !

Nam-Chân, nét mặt thản nhiên, tươi cười đáp lại cậu bán hàng hoa :

– Phải, chúng tôi đi mua cúc. Cúc còn nở đẹp chúng tôi còn mua mãi.

– Vậy mời hai ông vào vườn. Hai ông mua cúc ở vườn này hay ở vườn trong ?

Câu giơ tay trỏ :

– Ở tận trong kia … chỗ chị tôi đương sới đất ấy.

Hai chàng xăm xăm tiến bước. Nam-Chân vừa đi vừa nói :

– Thế thì vườn trong hoa đẹp hơn.

Câu bán hoa cũng theo liền sau. Cậu cười một cách láu lỉnh, bảo hai người khách:

– Các ông đi từ từ chứ kẻo trơn ngã.

Rồi gọi to :

– Chị Mai ơi ! Có khách mua hoa đấy,

Bỗng ở giữa đám cúc vàng, đứng dậy một người con gái chít khăn vuông, mặt trái xoan, da trắng mát. Chắc hẳn cô đã trông thấy khách mua hàng quen ở phía ngoài dậu phên. Cậu bé nói sẽ với hai ông khách:

– Xin hai ông hãy đứng chờ đây một phút, cho phép cháu vào hỏi chị cháu tí việc riêng.

Dứt lời, cậu chạy vào trong vườn, ghé tai chị thì-thầm :

– Chị nhớ lời em dặn nhé… Ở đời cần gì, phải chiều người lấy của chứ. Chị cứ nói thật cao bao nhiêu người ta cũng trả.

Mai mủm-mỉm cười :

– Vậy dẫu họ hỏi ngớ-ngẩn thế nào, chị cũng đừng gắt như hôm qua, cứ trả lời ôn-tồn người ta nhé ? Bu cũng bảo thế đấy.

Mai vẫn mủm-mỉm cười, hai má đỏ hây-hây trước luồng gió lạnh, vẻ đẹp càng tăng bội phần:

– Được, câu không lo. Thế nào chốc nữa cũng có hai đồng bạc tiêu. Cậu cứ về nhà, để mình chị ở đây.

Cậu em ra tới cổng vườn còn dặn với chị cốt để hai người khách nghe rõ và không ngờ-vực.

– Chị nhớ nhé ! Chẳng mai phiên chợ rồi đấy.

Quay lại cậu nói với hai người:

– Mởi hai ông vào chọn hoa, đã có chị cháu, cháu xin về lấy giỏ để đựng cây.

Cô hàng hoa cất giọng thỏ-thẻ:

– Thưa hai ông mua cúc gì ?

Nam-Chân tiến lại gần, ngớ-ngẩn hỏi :

– Cúc gì đẹp như …cô nhỉ ?

– Thưa ông, ở vườn em, cúc gì cũng đẹp. Ông muốn mua thứ gì thì mua ?

Rồi cô đăm-đăm nhìn Tống-Bình, hỏi sẽ Nam-Chân:

– Thưa ông, ông kia là bạn ông ?

– Phải. Sao ?

– Thưa ông, trông ông ấy bẽn-lẽn như con gái.

Nam-Chân cười, quay lại, thấy Tống-Bình vẫn đứng gần cổng, liền gọi :

Sợ Nam-Chân ôn lại cho bạn nghe câu mình vừa nói, Mai má đỏ bừng, vội-vàng cúi mặt xuống nói :

– Ấy, em lậy ông, ông đừng … đấy !

Truyện vẩn-vơ một lúc, rồi khi cúc đã cho vào giỏ, tiền đã trả, hai người đứng mãi cũng ngượng, liền tính đường lui. Mỗi người khệ-nệ mang hai giỏ cúc, ra đến cổng vườn còn quay lại nhìn. Cô bán hoa đứng trong vườn cúc, cũng trông theo, nói :

– Vài hôm nữa, hai ông lại xuống mua đàơ nhà em, nhé ?

Nam-Chân chạm vào vai bạn :

– Tình không ?

Đi khuất hàng rào, Tống-Bình nhìn xuống hai giỏ cúc, phàn-nàn :

– Nặng quá … thôi tôi vứt lại đây, ai muốn lấy thì lấy. Khuân về làm gì cho nhọc xác, lại rác nhà. Chỉ tại anh đấy mà !

– Thôi, chịu khó đem về làm kỷ-niệm.

Tống-Bình gắt :

– Kỷ-niệm gì, nó lừa mình nó lấy tiền. Con bé ấy nó láu lắm. Tình nghĩa gì !

Hai hôm sau, Nam-Chân lại rủ Tống-Bình đi mua hoa, nhưng Tống-Bình từ-chối. Nam-Chân cũng không ép để bạn ở nhà, đi một mình. Lần này, mới đến chỗ giốc, chàng nhìn xuống đã thấy cô hàng hoa đứng ờ vườn ngoài, dựa vào gốc đào chăm-chăm cặp mắt nhìn lên đường. Nam-Chân dừng lại ngắm-nghía. Mái tóc mây lẩn dưới vành khăn đen láy, (vì hôm nay cô không chít khăn vuông) khuôn mặt dịu-dàng, nước da trắng hồng in trong cái khung tròn mầu hồng phơn-phớt của cây đào đầy hoa, khiến Nam-Chân lại nhớ đến bức tranh nhật-bản mà chàng được ngắm ở một hàng sơn.

Nam-Chân xuống vườn. Mai ra đón, ngơ-ngác nhìn lên đường hỏi :

– Còn ông bạn ông ?

Nam-Chân có dáng không bằng-lòng, hỏi lại :

– Bạn nào?

Mai bẽn-lẽn, cúi đầu thỏ-thẻ :

– Ông bạn vẫn đi với ông, ông Bình ấy mà.

– Cô nhớ kỹ tên ông ấy nhỉ ?

Rồi lạnh-lùng chàng nói :

– Ông ấy không đến.

Mai có vẻ buồn.

Lần này, hai người tuy vẫn nói truyện với nhau, nhưng lời nói cứng-cỏi, nét mặt cau-có. Lại thêm cậu em ở bên nhà sang, cứ đứng nói bông, thỉnh-thoảng lại đưa mắt ra hiệu nhắc chị.

Nam-Chân chê thứ cúc nọ hoa gầy, thứ cúc kia hoa rữa, rồi chẳng mua khóm nào.

Lúc chàng ra về, Mai theo đến tận cổng vườn. Bỗng cô quay lại bảo em :

– À cậu, cậu về thay nước hộ chị mấy chục bát thủy-tiên nhé. Sáng nay chị quên bẵng đi mất.

Câu em ngoan-ngoãn lắm, vui-vẻ về ngay, Nam-Chân đoán rằng Mai muốn ở lại một mình để nói câu truyện riêng gì, thấp-thỏm mừng thầm. Quả thực, chàng đoán không sai.

Mai lại gần, tươi-cười nói sẽ :

– Thưa ông, em muốn nhờ ông một việc, chả biết ông có giúp cho không ?

– Được, cô cứ nói, thế nào tôi cũng giúp.

– Hôm nay, ông không mua hoa …

– Vậy cô muốn tôi mua ? Ừ, thì tôi mua.

– Thưa ông, cái đó không hề, ông mua cũng đã nhiều rồi. Hôm nay ông không mua hoa, vậy em nhờ ông tiện xe cho em gửi đôi khóm cúc với cành hoa của ông… bạn ông mua hôm qua nhưng còn gửi lại.

Nam-Chân tuy tức uất người, phần giận cô hàng chỉ nghĩ đến Tống-Bình, phần giận bạn lẻn đi mà không rủ mình. Song đã trót hứa giúp thì chàng cũng phải nhận lời.

Lúc chàng về tới nhà, Tống-Bình ra đón cửa hỏi :

– Anh đi mua cúc ? Lại thêm cả cành đào, đẹp nhỉ !

Nam-Chân bĩu môi :

– Lại còn vờ !

Tống-Bình ngơ-ngác :

– Anh bảo tôi vờ cái gì ?

Nam- Chân dằn từng tiếng :

– Vờ cái gì ! Hôm qua lẻn đi một mình … rồi mua hoa lại không đem về, bắt người ta phải hầu, lại còn vờ cái gì.

Tống-Bình biết rằng bạn tức-giận lắm, ôn-tồn phân-trần :

– Thì sáng hôm qua, tôi ngồi bàn giấy với anh từ sáu giờ tới mười một giờ, anh không nhớ ?

Nam-Chân ngẩn người ra, ngẫm-nghĩ. Nhưng lúc hiểu câu truyện chàng lại ghen đầy ruột :

– Hừ ! Con bé !

Tống-Bình hỏi rồn :

– Con bé nó bảo anh cái gì ? Cái gì thế ? Nó bảo anh đem hộ cho tôi hai giỏ cúc và cành đào này à ?

Tống-Bình yên-lặng một lúc, rồi mủm-mỉm cười, nói một mình.

– Tình-tứ quá !

Trong lòng tự-nhiên chàng thấy sung-sướng.

Ngồi chống tay vào cằm, Nam-Chân cười mát bảo bạn :

– Thế thì con bé giỏi thật, nó đánh lừa mình để bắt mình đem hoa tặng tình-nhân nó.

Hôm sau Tống-Bình thấy bạn vẫn còn tức-tối, đến khẽ vỗ vai :

– Này, đi mua hoa đi ?

Nam-Chân quay lại trợn mắt nhìn bạn, đáp :

– Anh muốn đi thì cứ đi, tôi đi làm gì ?

Tống-Bình thân-mật hỏi :

– Anh giận em đấy à ?

Nam-Chân giọng khinh-bỉ :

– Vì cớ gì tôi lại giận anh ? Phải ! Vì cớ gì ?

Biết bạn bực-tức, Tống-Bình kéo ghế ngồi liền bên cạnh, thong-thả nói :

– Hỏi đùa anh đấy… chứ tôi không đi đâu ! Chúng ta không nên đi vì hai lẽ. Lẽ thứ

nhất, anh em ta không nên vì một cô hàng hoa mà đến giận nhau, có khi đến lìa nhau. Lẽ thứ hai, ta chỉ nên coi cô bé ấy như một khóm cúc ở trong vườn cô ta.

“Ta cứ để khóm cúc mọc ở vườn thì sang năm ta lại cùng nhau xuống Yên-phụ ngắm-nghía, vì còn ở vườn, nó còn năm ấy sang năm khác nẩy chồi phát hoa, chứ về nhà ta thì bất quá chơi được ba hôm tết, rồi nhị tàn cành úa, ta chẳng khỏi ném nó vào trong chiếc xe rác qua đường.

“Vả, có lẽ chỉ ở vườn, nó mới đẹp, chứ khi trồng nó vào chậu sứ để trong nhà thì vị tất nó sẽ còn đẹp… Vậy thôi đấy nhé. Phải để dành, nó đấy đến sang năm.”

Nam-Chân nghe bạn nói, ngẫm-nghĩ một lúc rồi thở dài

– Anh nghĩ thế mà phải.

Từ hôm ấy, Nam-Chân và Tống-Bình không đi mua hoa cúc nữa.

Còn cô Mai chiều chiều nhớ đến người mua hoa, vẫn đứng dựa gốc đào trông ngóng. Nhưng người đi không trở lại, rồi tết hết, xuân qua, tình cô cũng một ngày một phai như hoa đào dần-dần tàn rụng trước gió …

 

 

UNDER THE SHADOW OF PEACH BLOSSOMS

by Khai Hung and Nhat Linh

It was drizzling lightly on a winter day. Opposite the rows of thatched roof houses hiding at the bottom of Yen Phu Dyke, the top of those roofs did not rise above the pavement’s surface, was the dark, vast, and immense water surface of Western Lake which looked like an estuary immersed in a densely misty morning.

When looking down from above, the brick paved village’s roadway faintly appeared like a long brown snake winding between two sides of grey water.

As if not being bothered by the chilly rain or the muddy road, two men, dressing in western clothes, with their hands deep inside the pockets of their buttoned overcoats, pounded their feet strongly on the pavement. On reaching a sloping pathway, the gate of which was framed with neohouzeaua bamboo, leading to a yard full of chrysanthemum flowers, they slowly reduced their pace. Tong-Binh turned to look at Nam-Chan. The latter smiled and quietly asked:

– Going down, yes?

– Oh, yes. But…

Nam-Chan, perhaps having had perceived his friend’s intention, immediately ignored the comment:

– Don’t worry!

Tong-Binh was hesitant:

– But it is a little too much. We have been coming to buy chrysanthemum flowers for five consecutive days. It is very embarrassing if she is suspecting something is brewing!

– Never mind about her! We are doing our Tet shopping!

– All right, let’s come down!

Nam-Chan looked at his friend, smiling:

– Why are you acting as shyly as a newly bride who just arrived at her husband’s house?

– And you are so madly in love with her that I have to plough a long way in this chilly rainy weather.

– Now, now, who forced you to go?

– But you insist on calling for me to go…

– Who forbids you not to go? Fact is, he is dying to tag along! Well, we have come here, let’s go down.

The sloping road of yellow dirt was both boggy and slippery. Both men, with their pants dotted with mud splash, had to lean on the poles supporting the neohouzeaua bamboo framed fence in order to go step by step into the yard. A white dog from the thatched hut rushed at them, causing them to nearly fall.

A young roguish boy, who looked like a school boy without a hat, wore a pair of wooden thongs and dressed in a white shirt covered by a black vest, deliberately walked out.

Seeing the familiar customers, he opened his lips slightly and nodded his head in greeting:

– You two gentlemen are coming to buy the chrysanthemum again?

That was a normal question from the florist, but Tong-Binh felt it carry a lot of meaningful implications, so he pinched his friend and whispered:

– See, I have told you so!

Nam-Chan, his countenance remained calm, joyfully replied to the florist boy:

– Yes, we are buying the chrysanthemum flowers. As long as they are still blooming beautifully, we are still buying them continuously.

– Then please do come into the yard. Are you buying them from this yard or from the inside one?

He pointed a finger:

– Over there… where my sister is digging the soil.

The two men walked straight and swiftly towards that direction. Nam-Chan said, walking:

– So the flowers from the inside yard are more beautiful.

The florist boy quickly followed them. He gave a sly smile and told the two customers:

– Gentlemen, please walk slowly lest you slip and fall.

Then he called out:

– Sister Mai! There are some customers who want to buy flowers.

Suddenly, among the yellow chrysanthemum plants, there stood a girl whose head was wound with a square scarf, with a beady face and a cool silky skin. She obviously had seen the familiar customers while they were outside the fence. The boy quietly said to the two customers:

– Please kindly wait here for a moment, let me talk to my sister about some private matters.

Having finished the sentence, he ran into the yard to his sister and whispered into her ear:

– Sister, please remember what I have told you. Sweet talks go a long way, that’s life. You talk nicely; you get good money, no matter how high the prices you ask for.

Mai just smiled faintly:

– Sister, whatever they say, no matter how senseless it is, do not get upset and scold them like you did yesterday, just answer them mildly, please? Mom said that too.

Mai was still smiling faintly, her cheeks made rosier by the cold wind, increasing her already beauty:

– Yes, you need not to worry about that. You will certainly have two piasters to spend later. You can go home and leave me here by myself.

The young brother, on reaching the gate of the yard, still called out to her for the benefit of the customers and to keep them from suspecting something:

– Please remember, sis! Tomorrow is the market day already.

He then turned around and said to the two men:

– Please come in to choose the flowers, there is my sister to serve you; as for me, I ask for my leave to go home to get the baskets for the plants.

The florist girl spoke in a dulcet voice:

– What kind of chrysanthemum you two gentlemen are buying?

Nam-Chan approached her and dottily asked:

– Ah, the kind of chrysanthemum that is as pretty as …you, that is, miss?

– Yes, sir, in my yard, any kind of chrysanthemum is pretty. Whatever you like, messieurs?

She fixed her gaze on Tong-Binh, and quietly asked Nam-Chan:

– Sir, is that gentleman your friend?

– Yes. So?

– Sir, he looks as shy as a girl.

Nam-Chan smiled, turned around, seeing that Tong-Binh was still standing near the gate, called out to him.

Fearing that Nam-Chan would repeat to his friend what she had said to him, Mai, with her cheeks already turned crimson, hastily spoke while looking down:

– No, I beg you, please don’t …!

After a period of pointless conversation, when all the chrysanthemum flowers had been in baskets and the money been paid, the two men started feeling uncomfortably from idle standing, and they decided to leave. They lumbered along, each carrying two baskets of chrysanthemum past the gate and turned to look back. The florist girl, who stood in the yard and was also looking over, said:

– You two would come back to my yard in a few more days to buy peach flowers, wouldn’t you?

Nam-Chan shouldered his friend:

– So romantic, isn’t it?

When they were already hidden by the fence, Tong-Binh looked down at the two chrysanthemum baskets and complained:

– Too heavy… I’ll leave them here for whoever wants them. It’s heavy work carrying them home, they are just extra garbage. It’s all because of you!

– Well, bring them home as souvenirs.

Tong-Binh scolded:

– What souvenirs, she just tricked us to get our money. That girl is a weasel. No love!

Two days later, Nam-Chan again called for Tong-Binh to go buying flowers, but the latter refused. Nam-Chan did not persist and went alone. When he reached the sloping pathway, he saw that the florist girl had already stood in the outside yard, leaning on the peach tree, with her eyes gazing up towards the road. Nam-Chan paused to look. Her shiny hair was tucked inside the black headscarf (she was not wearing her square headscarf that day); her face looked tender, her skin was rosy white against the pinkish circular background of the peach tree full of blossoms, and that reminded Nam-Chan of certain Japanese drawing he had seen in a painter’s shop before.

Nam-Chan went down into the yard. Mai came to greet him and with a dazed look towards the road, asked:

– And your friend, sir?

Nam-Chan retorted, looking displeased:

– Which friend?

Mai became shy, bent her head and said in a dulcet voice:

– Your friend, the one who always comes with you, the same Mr. Binh.

– You seem to remember his name well, don’t you?

Then he coldly added:

– He doesn’t come.

Mai appeared sad.

Although they were still conversing with each other that time, but the sayings were stiff, with scowls on their faces. In addition to that, the younger boy, who came from the nearby house, frequently engaged in idle talks, and sometimes even stole a warning glance to his sister.

Nam-Chan disparaged the flowers, saying this cluster was too thin and that one was too rotten, and did not buy any at the end.

When he went away, Mai followed him to the gate. She suddenly turned and told her younger brother:

– Brother, please go home and change the water of the twenty daffodil bowls for me. I forgot to do that this morning.

The brother was obedient and happily went home. Nam-Chan guessed that Mai had wanted to stay back to talk to him about something in private, and that made him personally happy. And his guessing was right.

Mai came close to him and softly said, smiling:

– Sir, I would like to ask for your help in something, and I wonder if you are agreeable to it or not?

– Please let me know, I would certainly help you.

– You are not buying flowers today…

– So you’d like me to buy? All right, I’ll buy some.

– Sir, that is not important, you have bought so many of them. Since you are not buying any today, so I would like you to allow me to send along in your car a couple of chrysanthemum baskets and a flower branch for your friend… he bought them yesterday but left them here.

Nam-Chan felt choked with anger, partly because the girl had been thinking about Tong-Binh only, partly because he was upset at his friend for having gone alone without him. But since he had promised, he had no choice but to agree to help her.

When he got back home, Tong-Binh greeted him at the door and asked:

– You went to buy chrysanthemum? And even a peach branch, they look so beautiful!

Nam-Chan curled his lips:

– You are still pretending!

Tong-Binh looked bewildered:

– What are you saying? What am I pretending?

Nam-Chan spoke word by word with a harsh tone:

– What am I pretending, huh? Yesterday you stealthily went by yourself… you bought those flowers but did not bring them back so I have to personally serve you on that, and you are still pretending.

Tong-Binh, being aware that his friend was angry, mildly explained:

– I was with you in the office yesterday morning from six until eleven, don’t you remember?

Nam-Chan was stunned and sat back, thinking.

But when he had it figured out, he became overwhelmed with jealousy:

– Huh! How dare that girl!

Tong-Binh hastily asked:

– What did she dare to say? What is that? Did she tell you to bring those chrysanthemum baskets and peach branch to me?

Tong-Binh kept quiet for a while, then, smiling faintly, said to himself:

– How romantic!

He suddenly felt happiness in his heart.

Sitting with one hand under his chin, Nam-Chan, smiling gently and scornfully, told his friend:

– So that girl is so daring, she tricked me into bringing flowers to her lover for her.

The next day, seeing that his friend was still upset, Tong-Binh came to pat him on the shoulder and said:

– Well, should we go buy flowers?

Nam-Chan glowered at his friend and replied:

– If you want to go, go, why bother asking me?

Tong-Binh asked with a friendly tone:

– Are you upset with me?

Nam-Chan replied with a slighting voice:

– Why do I have to get upset with you? Yes, by what reason?

Knowing that his friend was still angry, Tong-Binh pulled a chair closer to him and deliberately spoke:

– I was just teasing you… I was not planning to go! We should not go because of two reasons.

First reason, we, as brothers, should not be angry at or separated from each other just because of a florist girl. Second reason, we should consider her another chrysanthemum cluster in her yard.

“Let that cluster grow in the yard, then next year we will have a chance to come to Yen Phu to admire its beauty, because if it remains in the yard, it would have a chance to produce flowers year after year; but if it comes to our house, it could only last a few days of Tet at the most, and would end up being thrown into the garbage cart in the street.

Furthermore, by being in the yard, its beauty would naturally be preserved, but when it has been inside a porcelain bucket, there is no guarantee that it would look beautiful… So, let it be. We should save it for next year.”

Nam-Chan, having listened to his friend, mulled momentarily, and then gave a deep sigh:

– Your thinking is right.

Since that day, Nam-Chan and Tong-Binh had not gone to buy chrysanthemum flowers any more.

When afternoons came, Mai, remembering those customers, usually stood leaning on the peach tree, expecting them. But they were already gone without coming back, then when Tet passed by, and spring came and went, her love was diminishing day after day, like peach blossoms were being gradually blown in the wind…

Translated from Vietnamese into English by Hương Cau Cao Tân

on 26 August, 2019, in British Columbia, Canada