Mùa thu Sài Gòn

MÙA THU SÀI GÒN

Nguyễn Văn Ngưu

Chiều nay những dòng sau trong bài hát Thu Sài Gòn của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã đem tôi về với những ngày mùa thu khi tôi còn ở tại Sài Gòn.

Em hỏi anh mùa thu Sài gòn
Nắng còn vương vương trên hàng phố vắng
Em hỏi anh mùa thu Sài gòn
Nước mắt bây giờ có như mưa tuôn

Trong vòng ký ức, mùa thu Sài Gòn hiện lên trong tôi với những tia nắng vào sáng sớm và chút se lạnh nhẹ nhàng của những cơn gió chiều vờn mái tóc và xoay tròn vài chiếc lá vàng trên phố hay những cơn mưa rả ríc trên những tầng gác mái khiến lòng người xốn xang.

Sài Gòn Có Mùa Thu Hay Không?  

Sài Gòn có mùa thu hay không? Ai cũng bảo Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa và nắng, nóng bức quanh năm. Tuy nhiên, nhưng nếu ai tinh ý sẽ thấy Sài Gòn nhe nhàng bước sang thu khi cánh phượng hồng dần rũ cánh, tiếng ve tắt hẳn trên những con đường và khi trời Sài Gòn bỗng xanh cao vời vợi với chút nắng vàng e ấp dưới hàng cây lác đác lá vàng rơi. Mùa thu ghé ngang Sài Gòn khi cơn gió lạnh tràn về trong tháng 9. Cái lạnh vào buổi sáng sớm nhè nhẹ dìu dịu. Cái lạnh chỉ vừa chớm, khi những cơn gió heo may làm tóc bay bay trong buổi sớm tinh mơ.

Sài Gòn lúc sang thu đẹp và nhẹ nhàng e ấp. Cây như cao hơn, trời như xanh hơn, và tiếng chuông nhà thờ như vang xa hơn. Người Sài Gòn có thể bỡ ngỡ khi bắt gặp tiết trời dịu dàng khác hẳn, cái lạnh nhè nhẹ dìu dịu trên từng thớ thịt khi bước ra đường vào buổi sáng sớm. Chút lạnh của những ngày đầu thu ở Sài Gòn làm con người ta thấy dễ chịu và sảng khoái vô cùng.

Tháng 9 về làm người ta xao xuyến khi đi trên những con đường nhạt nắng. Vào thu, Sài Gòn vẫn còn những hàng me mướt xanh và ngàn thân sao, dầu thẳng tắp vút cao ở các con đường Lê Quý Đôn, Lê Thánh Tôn, Bà Huyện Thanh Quan, Hồng Thập Tự, Công Lý, Gia Long.

Những tia nắng mùa thu Sài Gòn không gay gắt và chói chang như những tia nắng mùa hạ. Ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua hàng cây hai bên đường. Những tia nắng dịu nhẹ mang theo chút hanh hao khiến lòng người xao xuyến. Nắng của mùa thu Sài Gòn là thứ nắng vàng nhẹ, tươi tắn và ấm áp vô cùng. Nắng trưa không còn nhọc nhằn trên đôi vai chị gánh hàng rong như đợt nắng mùa hạ. Dạo quanh một góc công viên Tao Đàn, ta sẽ thấy một vài tia nắng len lỏi chiếu vào kẽ lá và chút ánh nắng dịu nhẹ cuối ngày làm cho buổi hoàng hôn Sài Gòn thật tuyệt. Thi sĩ Nguyên Sa có viết trong bài thơ Áo Lụa Hà Đông những dòng sau:

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn

Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh

Mùa thu Sài Gòn lác đác đâu đó quanh thành phố cũng bắt gặp một vài cây bàng đang thay látừng đám lá đỏ dường như chỉ đang đợi một cơn gió chạm nhẹ để một lần nhẹ bay. Sài Gòn vào thu vẫn mướt xanh hàng me, vút cao ngàn thân sao, dầu thẳng tắp. Đạp xe ngang những con đường xanh ngắt hai hàng cây thằng tắp. Gió thổi những chiếc lá rơi nhẹ xoay xoay trong gió. Những chiếc lá me đã vàng úa nhỏ xinh đang bay theo gió một cách từ từ, chậm dãi, lơ lửng trên không trung. Những chiếc lá vàng bay trong gió đậu xuống bờ vai của khách qua đường.

Sài gòn không có mùa thu...

Lá vàng rơi phủ khắp các con đường Sài Gòn khi thu đến

Khi mùa thu đến, toàn thành phố Sài Gòn được phủ bởi một sắc vàng của lá cây. Những chiếc lá vàng thi nhau rụng xuống khi những cơn gió vô tình lướt qua. Có những chiếc lá thì lạnh lùng rơi ngay xuống đất, nhưng cũng có những chiếc lá dùng dằng mãi vẫn chưa muốn đi, cứ chao qua, chao lại. Thấp thoáng đâu đó trên các con đường sắc lá vàng rơi phủ khắp, níu giữ những bước chân qua chiêm ngưỡng khoảnh khắc phố vào thu. Những chiếc lá rụng nằm im bên lề đường rồi lại xoay vòng cuốn theo từng cơn gió rời đi xa hơn. Mỗi sớm đi làm ngang qua công viên đã thấy lá vàng ngày lại nhiều hơn. Đạp xe ngang những con đường xanh ngắt hai hàng cây thằng tắp. Gió thổi. Những chiếc lá rơi nhẹ, xoay xoay trong gió.

Sài Gòn Trong Mùa Thu

Mùa thu Sài Gòn đến cũng nhanh và đi cũng nhanh. Mùa thu Sài Gòn là một mùa thu vội vàng, bất chợt. Tuy nhiên, mùa thu cũng chính là mùa mà Sài Gòn đông vui và nhộn nhịp nhất trong năm, bởi đó là thời điểm tựu trường, bước vào năm học mới. Hàng ngàn học sinh, sinh viên nô nức tới trường nhập học với một niềm vui phơi phới. Là những tiếng cười khúc khích ùa khắp sân mùa tựu trường. Vài em bé đến trường sớm còn bận thêm chiếc áo khoác ngoài để tránh sương.

Mùa thu Sài Gòn, mưa rồi chợt nắng. Những cơn mưa bất chợt đến rồi đi để lại không gian dịu mát làm lòng người mênh mang bao cảm xúc. Mùa thu Sài Gòn bỗng nghe chút se lạnh khác thường? Cái se lạnh chẳng đủ để người ta xuýt xoa ôm lấy đôi tay mà phì phà hơi thở kiếm chút ấm áp, cái lành lạnh mà người ta thích thú đến đỗi chẳng thèm với lấy chiếc áo mà khoác thêm vào. Nhạc sĩ Võ Thiện Thanh viết những dòng sau trong bài hát Sài Gòn Có Mùa Thu:

Lặng nghe có cơn mưa nào nhẹ nhàng đến,
Hình như sáng nay con đường dịu dàng hơn,
Nhìn xem có ai ra đường mặc thêm áo,
Hình như mùa Thu đã về.

Và Sài Gòn có những cơn mưa bất chợt. Những cơn mua rào hay chỉ những cơn mưa bay bay. Hoa cúc đủ sắc màu theo những chuyến xe xuống phố, điểm thêm nét tươi thắm cho một góc ngã tư đèn đỏ, gió mang làn hương mộc mạc bay đi, theo bước các em học sinh buổi sớm mai đến trường, hòa vào dòng người tất bật rời đi muôn phương. Bờ rào hoa ngâu nhà ai ven đường nở bung từng chùm trắng muốt khi chiều buông, mùi hương bay nhè nhẹ theo làn gió thu man mác.

Tờ mờ sáng những ngày cuối tháng 9, ta lại bắt gặp Sài Gòn đổ sương sớm. Sương giăng kín lối bao trùm cả một vòm trời dần sáng. Sương bao quanh làng Đại học, chạy về chân cầu Sài Gòn, vòng vò quận 5 và đổ dần quận 7, Nhà Bè – cả thành phố ngập sương. Từng hạt sương lẫn trốn vào những tán cây me nơi góc phố, bên tán vừng thay lá mới, gốc đa đã rủ mùa lá vàng. Những ngày này, một vài cô với gánh hàng rong trên vai không còn vẻ hối hả khẩn trương thường thấy mà khoan thai, chậm rãi bước đi để “thưởng thức” cái vị thu ngọt dịu hiếm hoi này. Người ta suýt xoa trong cái màn sương sớm nhẹ dịu đang nhảy múa trên từng thớ thịt. Thi sĩ Phạm Dạ Thủy có viết những dòng sau trong bài thơ Sài Gòn Thu:

Một Sài Gòn rất thực
Sao lãng đãng sương mù

Tôi đi giữa mùa thu
Nhớ một trời nắng hạ

Chiều tối về hơi sương đã lảng bảng mờ những ngọn đèn vàng. Và hơi lạnh se se, cảm giác cô đơn ngọt ngào không thể chia sẻ cùng ai. Mùa thu Sài Gòn là đang nắng bỗng đổ cơn mưa tầm tã, để rồi người ta phải hối hả tìm chỗ mặc vội chiếc áo mưa, mà ngộ thay, bác bán cóc chín ven đường chỉ cười nhẹ bình thản. Một sớm thức giấc chợt thấy tiết trời mát mẻ, bên ô cửa nhỏ gió lướt qua thật nhẹ, từng chiếc lá xoay tròn rơi rụng khắp mặt đường, gọi một mùa ngang qua thành phố. Sài Gòn vào thu bằng những khoảnh khắc nhẹ nhàng như thế.

Trời Sài Gòn tháng 9 có chăng cũng chỉ thấy ở màu vàng hơi ngả xanh trên hàng cây trải dài, sâu sắc đến đâu, tồn tại hay không là ở mỗi người. Sài Gòn vào thu là những cơn gió heo may xe lạnh khi màn đêm buông xuống.

Kết Thúc

Tôi mượn những dòng sau trong bài hát Sài Gòn Thu Mưa của nhạc sĩ Trần Quang Lộc kết thúc bài viết về những kỷ niệm về mùa thu ở Sài Gòn.

Sài Gòn thu mưa
Trên má em hồng thêm chút mặn nồng
Buổi chiều qua đây
Hương tóc bay nhẹ thơm chút tình hồng