Vô thường

Vô Thường

Lâm Vĩnh Thế

 

Hợp tan, tan hợp bóng mây,

Sắc không, không sắc là dây vô thường,

Khác gì ngọn cỏ đọng sương,

Khác gì một cánh hải đường trầm luân.

Miệt mài trong kiếp phong trần,

Tỉnh ra cũng vẫn là thân lữ hành.

Trăm năm trong cõi vô minh,

Tử, sinh, bệnh, lão hành trình hóa thân.

Yêu thương, chiều chuộng ân cần,

Rồi ra cũng kết một lần buông xuôi.

Nhân sinh, thế cuộc tan rồi,

Tình người muôn thuở sáng ngời chứa chan.

Saskatoon, Canada

15-6-2001